Paroles de la chanson MRT par
[CAPTAIN BOY]
Từng là lời hứa của cả thanh xuân
Sao giờ nói quên là quên?
Anh ngồi xóa đi biệt danh ta đã đặt tên
Mình từng cho nhau là cả thế giới
Nhưng giờ thế giới ấy ở đâu?
Chỉ còn thấy nhau, ở cuối ga trên đoàn tàu
[buitruonglinh]
Mặt trời dần xa khỏi nơi này
Là nơi mà ta từng yêu rất đậm sâu
Chỉ một câu nói mà chẳng thể quay đầu
Giữ trong tim này một cơn đau, rằng ngày mai ta sẽ không bên nhau
Từng là lời hứa của cả thanh xuân
Sao giờ nói quên là quên?
Anh ngồi xóa đi biệt danh ta đã đặt tên
Mình từng cho nhau là cả thế giới
Nhưng giờ thế giới ấy ở đâu?
Chỉ còn thấy nhau, ở cuối ga trên đoàn tàu
[buitruonglinh]
Mặt trời dần xa khỏi nơi này
Là nơi mà ta từng yêu rất đậm sâu
Chỉ một câu nói mà chẳng thể quay đầu
Giữ trong tim này một cơn đau, rằng ngày mai ta sẽ không bên nhau
[Xuân Định K.Y & CAPTAIN BOY]
Cả đời này anh nợ em lời xin lỗi, khi tình yêu dần lạc lối
Anh biết anh chẳng giữ được đâu
Anh không muốn thêm một lần nhìn em khóc
Nên anh sẽ tự mình mang theo bao tiếc nuối
Đoàn tàu lăn bánh chia đôi cả thế giới, hai người hai khoảng trời mới
Mong cho em về nơi ánh dương ngập tràn
Có lẽ quá muộn màng, ta đã lỡ lạc nhau thật rồi
[HYO, Xuân Định K.Y & CAPTAIN BOY]
Nước mắt em cũng đã tuôn rơi thay cho câu trả lời, anh biết đã quá muộn rồi
Khi trạm ga tàu đi thật xa nơi cả hai từng qua, chẳng còn gì giữa chúng ta
Tiếc nuối anh đành mang, đánh mất duyên trời ban
Nếu có lỡ mai sau gặp lại, ta có thể gặp lại trong mơ
Nhìn lại từng khung kính, bỗng thấy nỗi nhớ cứ kéo đến anh với những ký ức
Chuyện tình mình rẽ đôi, anh không thể lau giọt buồn
Vương đọng trên mi em rơi, tới đây thôi
Anh tập quen từ lâu niềm đau để biết đường cho lần sau, quá đủ rồi
Đến một chân trời mới và chấp nhận với niềm đau mà thôi, ooh-ooh
Tiếc nuối anh đành mang, đánh mất duyên trời ban
Nếu có lỡ mai sau gặp lại, ta có thể gặp lại trong mơ
Nhìn lại từng khung kính, bỗng thấy nỗi nhớ cứ kéo đến anh với những ký ức
Chuyện tình mình rẽ đôi, anh không thể lau giọt buồn
Vương đọng trên mi em rơi, tới đây thôi
Anh tập quen từ lâu niềm đau để biết đường cho lần sau, quá đủ rồi
Đến một chân trời mới và chấp nhận với niềm đau mà thôi, ooh-ooh
[Xuân Định K.Y]
Mặt trời dần xa khỏi nơi này (Này)
Là nơi mà ta từng yêu rất đậm sâu, hooh-ooh
Chỉ một câu nói mà chẳng thể quay đầu
Giữ trong tim này một cơn đau, rằng ngày mai ta sẽ không bên nhau, oh-woah
[HYO, buitruonglinh & CAPTAIN BOY]
Cả đời này anh nợ em lời xin lỗi, khi tình yêu dần lạc lối
Anh biết anh chẳng giữ được đâu (Anh không thể giữ)
Anh không muốn thêm một lần nhìn em khóc
Nên anh sẽ tự mình mang theo bao tiếc nuối (Bao tiếc nuối)
Mặt trời dần xa khỏi nơi này (Này)
Là nơi mà ta từng yêu rất đậm sâu, hooh-ooh
Chỉ một câu nói mà chẳng thể quay đầu
Giữ trong tim này một cơn đau, rằng ngày mai ta sẽ không bên nhau, oh-woah
[HYO, buitruonglinh & CAPTAIN BOY]
Cả đời này anh nợ em lời xin lỗi, khi tình yêu dần lạc lối
Anh biết anh chẳng giữ được đâu (Anh không thể giữ)
Anh không muốn thêm một lần nhìn em khóc
Nên anh sẽ tự mình mang theo bao tiếc nuối (Bao tiếc nuối)
Đoàn tàu lăn bánh chia đôi cả thế giới, hai người hai khoảng trời mới
Mong cho em về nơi ánh dương ngập tràn
Có lẽ quá muộn màng, ta đã lỡ lạc nhau thật rồi
[HYO, CAPTAIN BOY, Xuân Định K.Y]
Hoh-ooh-woah
Những ký ức hôm nay trong anh phải đặt ở lại đây thôi ()
Hoh-ooh-woah
Phải làm sao để anh thức giấc? (Thức giấc, thức giấc)
Dù anh đã cố gắng nhắm mắt nuốt thật chặt nỗi đau, hoh
Quay về nơi tình yêu bắt đầu, chẳng thể gặp (Gặp) lại (Lại) nhau (Nhau) nữa đâu (Wooh-hooh)
Mong cho em về nơi ánh dương ngập tràn
Có lẽ quá muộn màng, ta đã lỡ lạc nhau thật rồi
[HYO, CAPTAIN BOY, Xuân Định K.Y]
Hoh-ooh-woah
Những ký ức hôm nay trong anh phải đặt ở lại đây thôi ()
Hoh-ooh-woah
Phải làm sao để anh thức giấc? (Thức giấc, thức giấc)
Dù anh đã cố gắng nhắm mắt nuốt thật chặt nỗi đau, hoh
Quay về nơi tình yêu bắt đầu, chẳng thể gặp (Gặp) lại (Lại) nhau (Nhau) nữa đâu (Wooh-hooh)
[CAPTAIN BOY, buitruonglinh, HYO & Xuân Định K.Y]
(Cả đời này anh nợ em lời xin lỗi)
Cả đời này anh nợ em lời xin lỗi, khi tình yêu dần lạc lối
Anh biết anh chẳng giữ được đâu, woah-oh
Anh không muốn thêm một lần nhìn em khóc
Nên anh sẽ tự mình mang theo bao tiếc nuối
Đoàn tàu lăn bánh chia đôi cả thế giới, hai người hai khoảng trời mới
Mong cho em về nơi ánh dương ngập tràn
Có lẽ quá muộn màng, ta đã lỡ lạc nhau thật rồi
Khi nắng đã dừng tắt, hãy cứ để thời gian trả lời
Que racontent les paroles de la chanson MRT de Tinh Hà "Say Hi" ?
Le quai d'une histoire qui s'achève
Il y a quelque chose d'étrangement juste dans le fait de raconter une rupture depuis un quai de gare. On n'y reste jamais longtemps, on y attend, on y dit au revoir, et les trains passent sans qu'on puisse les retenir. C'est exactement là que MRT installe son décor — et ses personnages. Plusieurs voix se relaient, comme si la douleur était trop grande pour une seule bouche.
Quand les souvenirs défilent comme des paysages
Au début, il y a ce geste presque invisible mais dévastateur : supprimer un surnom dans un téléphone. Rien de spectaculaire, juste quelques secondes, et c'est toute une époque qui disparaît. Le garçon qui chante se souvient qu'ils s'étaient offert "le monde entier" l'un à l'autre — et maintenant ce monde n'existe plus nulle part. La fille, elle, a déjà tout dit sans ouvrir la bouche : "ses larmes ont répondu à sa place". On n'a pas besoin d'en savoir plus. Le train s'est mis en marche.
Partir pour laisser l'autre aller vers la lumière
Ce qui rend MRT particulièrement touchant, c'est l'intention qui se glisse dans le chagrin. Le narrateur ne cherche pas à retenir, ni à convaincre. Il choisit de "porter seul tous les regrets" plutôt que de faire pleurer encore celle qu'il a perdue. Il souhaite pour elle un endroit "baigné de soleil" — "nơi ánh dương ngập tràn" — même si lui reste dans l'ombre des vitres du wagon, à regarder défiler les souvenirs. C'est une rupture habitée par une forme rare de tendresse désintéressée.
La chanson se ferme sur une ligne suspendue : "quand la lumière s'éteint, laisse le temps répondre". Pas de résolution, pas de réconciliation possible. Juste l'acceptation que certaines histoires finissent sur un quai, et que le train, lui, n'attend pas.
Il y a quelque chose d'étrangement juste dans le fait de raconter une rupture depuis un quai de gare. On n'y reste jamais longtemps, on y attend, on y dit au revoir, et les trains passent sans qu'on puisse les retenir. C'est exactement là que MRT installe son décor — et ses personnages. Plusieurs voix se relaient, comme si la douleur était trop grande pour une seule bouche.
Quand les souvenirs défilent comme des paysages
Au début, il y a ce geste presque invisible mais dévastateur : supprimer un surnom dans un téléphone. Rien de spectaculaire, juste quelques secondes, et c'est toute une époque qui disparaît. Le garçon qui chante se souvient qu'ils s'étaient offert "le monde entier" l'un à l'autre — et maintenant ce monde n'existe plus nulle part. La fille, elle, a déjà tout dit sans ouvrir la bouche : "ses larmes ont répondu à sa place". On n'a pas besoin d'en savoir plus. Le train s'est mis en marche.
Partir pour laisser l'autre aller vers la lumière
Ce qui rend MRT particulièrement touchant, c'est l'intention qui se glisse dans le chagrin. Le narrateur ne cherche pas à retenir, ni à convaincre. Il choisit de "porter seul tous les regrets" plutôt que de faire pleurer encore celle qu'il a perdue. Il souhaite pour elle un endroit "baigné de soleil" — "nơi ánh dương ngập tràn" — même si lui reste dans l'ombre des vitres du wagon, à regarder défiler les souvenirs. C'est une rupture habitée par une forme rare de tendresse désintéressée.
La chanson se ferme sur une ligne suspendue : "quand la lumière s'éteint, laisse le temps répondre". Pas de résolution, pas de réconciliation possible. Juste l'acceptation que certaines histoires finissent sur un quai, et que le train, lui, n'attend pas.